Skip to content

Một ngày nọ, cậu con trai lớn của tôi — đang học năm hai cấp hai ở Nhật (tương đương lớp 8 ở Việt Nam) — mang về một tờ giấy dày kín chữ cả hai mặt và nói: “Thầy bắt con học thuộc cái này.” Tôi cầm lên xem thử, và thật sự choáng nhẹ: toàn những chữ quen mà ghép lại thì… tôi chẳng hiểu gì cả. Trên đầu trang là dòng chữ 百人一首, một cái tên nghe quen quen như đã lướt qua đâu đó vài lần. Con thở dài: “Toàn chữ như này làm sao mà thuộc được.” Và thú thật, trong đầu tôi cũng đang

japanhappylife
March 7, 2026